Ánh đèn trong phòng mờ nhạt, không gian yên ắng lạ thường, đến cả tiếng sột soạt khe khẽ khi hai người trở mình trên giường cũng nghe rõ ràng.
Chuyện không thể cùng Tần Dịch về Hoài Dương vẫn luôn là nỗi lòng canh cánh của Ninh Hoàn Ngôn. Việc ấy đã đè nặng trong tim nàng suốt một thời gian dài. Dạo gần đây, cứ mỗi khi đêm xuống, nàng lại trằn trọc nghĩ đến chuyện này, trong lòng giày vò khôn nguôi. Cũng may vừa rồi được Tần Dịch dịu giọng an ủi một hồi, Ninh Hoàn Ngôn mới dần cởi bỏ được khúc mắc, tâm trạng rõ ràng đã khá hơn nhiều.
Lúc này, Ninh Hoàn Ngôn lại khẽ nói: "Phu quân, lần này Cổ tiểu thư cùng chàng về Hoài Dương thủ hiếu, trong lòng thiếp vô cùng cảm kích nàng. Đợi khi trở lại kinh đô, thiếp nhất định sẽ đích thân nói với nàng một tiếng cảm tạ, cảm ơn nàng đã chăm sóc phu quân trong quãng thời gian ấy!"




